Read A Tábua de Flandres by Arturo Pérez-Reverte Maria do Carmo Abreu Online

a-tbua-de-flandres

No final do século XV, um velho mestre flamengo introduz num dos seus quadros um enigma que pode mudar a história da Europa. No quadro, o duque de Ostenburgo e o seu cavaleiro estão embrenhados numa partida de xadrez enquanto são observados por uma misteriosa dama vestida de negro. Todavia, à época em que o quadro foi pintado, um dos jogadores já havia sido assassinado. CiNo final do século XV, um velho mestre flamengo introduz num dos seus quadros um enigma que pode mudar a história da Europa. No quadro, o duque de Ostenburgo e o seu cavaleiro estão embrenhados numa partida de xadrez enquanto são observados por uma misteriosa dama vestida de negro. Todavia, à época em que o quadro foi pintado, um dos jogadores já havia sido assassinado. Cinco séculos depois, uma restauradora de arte encontra a inscrição oculta: Quis necavit equitem (Quem matou o cavaleiro?) Auxiliada por um antiquário e um excêntrico jogador de xadrez, a jovem decide resolver o enigma. A investigação assumirá contornos muito singulares: o seu êxito ou fracasso será determinado, jogada a jogada, através de uma partida de xadrez constantemente ameaçada por uma sucessão diabólica de armadilhas e equívocos....

Title : A Tábua de Flandres
Author :
Rating :
ISBN : 9789892306711
Format Type : Paperback
Number of Pages : 336 Pages
Status : Available For Download
Last checked : 21 Minutes ago!

A Tábua de Flandres Reviews

  • Helen Ροζουλί Εωσφόρος Vernus Portitor Arcanus Ταμετούρο Αμούν Arnum
    2019-02-23 13:18

    Πραγματολογικά στοιχεία σε πλήρη κοινοτοπία και ζωηρά επιφανειακή χρήση. Δεν θα πω κάτι για την πλοκή του βιβλίου, καλύπτεται στην άψογη περιγραφή του οπισθόφυλλου με μεγάλη επιτυχία. Αν προσπαθήσω να πω κάτι περισσότερο θα προβώ σε μη πρέπουσες Προοικονομίες. Τέχνη, ιστορία, σκακιστικές αναλύσεις, διαπροσωπικές σχέσεις ζωής, αστυνομικό μυστήριο, φόνοι, κίνητρα συνωμοσιολογίας που εκπορεύονται απο το 15ο αιώνα, υψηλή αισθητική, πάθη, σκοτεινά ένστικτα, διττή προσωποποίηση καλού κακού, και επιφανειακή φιλοσοφία μπορούν να χαρακτηριστούν ως σύνολο με τη φράση του Σωκράτη: «λίθοι και πλίνθοι και ξύλα και κέραμοι ατάκτως ερριμμένα». Όλα τα παραπάνω στοιχεία αποτελούν περίφημα υλικά για ενα πεζογράφημα συναρπαστικό, μα είναι ανάκατα, αφελέστατα και άχρηστα στις περισσότερες αναφορές που χτίζουν μια πεζή αποτυχία σε τούτο το μυθιστόρημα. Η μεγάλη αδυναμία του βιβλίου έγκειται στο γεγονός της λύσης ενός αινίγματος δολοφονίας πριν 500 χρόνια που καμία απολύτως εγγενή σχέση ή κάποιον λόγο σχετικότητας δεν τη συνδέει με τις παροντικά αφηγηματικές δολοφονίες και δολοπλοκίες ή με την τέχνη της ζωγραφικής, που χρησιμοποιείται εκτεταμένα και υπερβολικά. Ήδη στο στο πρώτο τρίτο λογικής συνοχής του βιβλίου - για όσους έχουν ασχοληθεί με παρόμοια αναγνώσματα- ο δολοφόνος είναι προφανής όχι όμως και τα ανεξήγητα ως το τέλος κίνητρα του. Κάνουμε πολύ κόπο και καλλιεργούμε προσδοκίες για να φτάσουμε σε ένα τέλος στεροτυπικά και ζωηρά ΠΕΖΟ!!Η κύρια ιδέα του βιβλίου είναι πως ο δολοφόνος χρησιμοποιεί μια παρτίδα σκάκι -παίζεται μπροςπίσω- για να αποκαλύψει το επόμενο θύμα σε εκείνους που προσπαθούν να αποκρυπτογραφήσουν το μυστήριο. Και εδώ με άδειασε ο συγγραφέας. Με απογοήτευσε, με κούρασε με την ρηχή πραγματικότητα που προσπαθεί να χώσει σε παραδοξολογία με επινοημένο μυστήριο στα όρια της επιτήδευσης. ΜΑ ΓΙΑΤΙ;;;;;;Θα έπρεπε να υπάρχουν πολύ ισχυρά κίνητρα και λόγοι για να γίνουν ολα αυτά. Γιατί ο δολοφόνος φτάνει σε τέτοιο μήκος ασυναρτησίας;;;;;;( παρελθόν- παρόν). Βρίθει πλατιασμών, περιττών περιγραφών και ασυναίσθητα επιφανειακή ψυχογραφία όλων των χαρακτήρων. Μια διπλή ιστορία σε παρελθόν και παρόν όπου τη διαλεύκανση του μυστηρίου την κάνει η σκακιέρα. Σκακιστικά, εικαστικά, μουσικά δρώμενα χωρίς σχέση με την ιστορία εκνευρίζουν όποιον δεν πιστεύει πως με το κλειδί για το μυστικό που κρύβεται σε έναν πίνακα του 15ου αιώνα και στο σκακιστικό αποτέλεσμα εξαρτάται μια κοσμοϊστορική αλλαγή σχετικά με την ιστορία της Ευρώπης. Μακριά απο μένα τέτοια μυστικά με ιστορικές /κοινωνικές /κοσμικές διαστάσεις. Αναγνώστες εξοικειωμένοι με την ιστορική μυθοπλασία θα μείνουν αρνητικά κατάπληκτοι. Λατρεύω το παράλογο, το παράδοξο και το μυθοπλαστικό, μα είμαι οπαδός του ρεαλισμού για να το δεχτώ τόσο επιφανειακά και κοσμικά. Καλή ανάγνωση. Πολλούς ασπασμούς.

  • Nickolas the Kid
    2019-03-01 14:30

    Ένας αντικέρ, μια συντηρήτρια έργων τέχνης και ένα ιδιόρρυθμος σκακιστής ψάχνουν την λύση πίσω από μια σκακιστική παρτίδα ενός Φλαμανδικού πίνακα. Όσο όμως ξετυλίγουν τo κουβάρι του μεσαιωνικού πίνακα, μπλέκονται και στα πόδια ενός κατά συρροή δολοφόνου ο οποίος φαίνεται να προσπαθεί να κρατήσει το μυστικό του πίνακα κρυμμένο. Όλο το βιβλίο είναι μια σκακιστική παρτίδα στημένη με μαεστρία από τον συγγραφέα.Οι χαρακτήρες τις ιστορίας είναι πολύ καλά δομημένοι ενώ παρόλο το μέγεθος του, το βιβλίο δεν κάνει πουθενά "κοιλιά"Απολαυστικό! 5/5Εδιτ: Όσοι γνωρίζουν έστω και τους βασικούς κανόνες στο σκάκι θα ευχαριστηθούν το βιβλίο λίγο παραπάνω, χωρίς αυτό να σημαίνει πως οι υπόλοιποι δεν θα βρουν το ενδιαφέρον το μυστήριο και ελκυστική την λύση του...

  • Matthew Roche
    2019-03-02 19:28

    I wanted so badly to love this book.The simplest way to describe it is the novelisation of Douglas Hofstadter's opus, "Godel, Escher, Bach." In fact, it is impossible to believe that Perez-Reverte had finished G.E.B. more than ten minutes before furiously scribing "The Flanders Panel."I wanted to love it because I love books based on puzzles and logic, and GEB may be one of my favorite books of all time.But the novel is just so weak. The characters (caricatures?) were flat and absurd - how many times must we hear that one character was suave beyond comprehension or another gets more beautiful by the moment. The dramatic tension never took hold, and it was terribly hard to care whether any of them lived or died. I think the author knew the book didn't work. Virtually every scene is littered with descriptions of how interesting, beautiful, or fascinating the characters or scene was. The writing simply couldn't convey beauty, so he pulled out his labelmaker and applied enough adjectives to make certain you didn't miss it.If you love the idea of logical puzzles and playful minds, read "Godel Escher Bach". But leave "Flanders Panel" on the shelf.

  • MTK
    2019-03-18 21:15

    Εξαίσιο. Η σχεδόν αστυνομική πλοκή σε συνδυασμό, η χαρακτηριστική γραφή του συγγραφέα, η σχέση που αναπτύσσεται μεταξύ των ηρώων, όλα συντείνουν στην δημιουργία μιας σπάνιας αναγνωστικής εμπειρίας.

  • Kelly
    2019-03-21 19:13

    Well that was just as good as I remembered. Everything I said below still holds true. The tale may have felt a bit more heavy handed this time, but I think that's only because I knew who the murderer was and as Sherlock Holmes says, "I only saw it because I knew what I was looking for." It didn't diminish the pleasure of the experience.This re-read had me focusing a lot more on characterization since I didn't have to be obsessively caught up in the mystery. What is beautifully done here is showing the importance of story- the stories that we create for ourselves each day and our reluctance to deviate from the character that we've created for ourselves. It's the dark side of far too much education- if there's nothing new under the sun, then all that remains is to Choose Your Own Adventure to suit yourself.But yes, everyone I've recommended this to lately, I've checked on this, and I did not lead you astray! Feel free to proceed and enjoy!* * * * *Original Review: I discovered Arturo Perez-Reverte while in Paris on study abroad. This was incredibly unfortunate for me, as english language bookstores were limited, and my yen to read everything he's ever written became quite overwhelming. I still think fondly of that poor bookseller and his terrifed expression when I would walk in every week and demand: "Reverte, s'il vous plait!"But to the book itself. This book is quite well constructed. From beginning to climax to the hushed end, everything felt as if it was exactly as it should be, without being dull or predictable. Reverte specializes in the "chamber mystery," genre. Which I discovered is the kind of mystery that is right up my alley. He's very good at playing mind games with his readers and challenging them to solve the mystery along with the characters. I was personally too distracted with the beauty of what was being constructed to really devote all my mental energy to solving the puzzle, though. I finished this book in a feverish 48 hours of non-stop reading. I could not put it down.Perez-Reverte is capable of a feeling of quiet poetry in the events of his novel, his choices in terms of where to take them next. His style is certainly an homage to certain other genres, but he does it so gracefully and so well that not only does it translate into his own peculiar mixing of genre.. it translates beautifully from the Spanish original. (With only minor mistakes that I think are the fault of the translator and not the universal relatability of the writer's prose.)This is what a well told tale looks like.

  • Manny
    2019-03-09 21:25

    My friend Cathy (also a chessplayer) told me I had to read this, and she was indeed right. I couldn't put it down, and finished it in about a day. It's... well, what is it? I read it as a kind of postmodernist reimagining of Alice Through The Looking-Glass. Other books I immediately thought of were The Name of the Rose, Gödel, Escher, Bach and Luzhin's Defense. Formally, it's a very stylized murder mystery. Julia, the sexy but childlike Alice figure, is a Madrid art restorer. She receives an unusual commission, a 15th century painting of a chess game. There are multiple layers of reference: two of the people in the painting are playing chess, while the third one, a mysterious lady in black, watches. But they are also identified with the pieces, since it turns out that the picture contains a hidden message about the relationships between them, coded in the position of the game itself. Which in turn is reflected in the mirror shown on one side of the painting.The rest of this review is available elsewhere (the location cannot be given for Goodreads policy reasons)

  • Nhi Nguyễn
    2019-02-25 19:25

    Theo cảm nhận của riêng tôi, tác phẩm này còn hay hơn cả "Câu lạc bộ Dumas" - cuốn tiểu thuyết đã làm nên tên tuổi của tác giả người Tây Ban Nha Arturo Pérez-Reverte. Không có hai cốt truyện chính chạy song song nhau, không có những bức tranh khắc gỗ mang dáng dấp hình ảnh những lá bài tarot đầy ám ảnh, “Bí ẩn quân hậu đen” trung thành với một cốt truyện chính duy nhất, đi sâu vào thế giới cờ vua đầy trí tuệ và say mê để làm nên một cuốn tiểu thuyết trinh thám ám ảnh không kém. Sự ám ảnh đến từ suy nghĩ điên loạn của kẻ thủ ác và cái trò chơi giết chóc mà hắn đã dày công sắp đặt.Câu chuyện bắt đầu khi Julia, một nhà phục chế tranh cổ, được giao nhiệm vụ phục chế bức tranh “Ván cờ” nổi tiếng của họa sĩ Pieter Van Huys thuộc trường phái Flemish, vẽ vào năm 1471. Ẩn bên dưới lớp màu vẽ đó, Julia phát hiện ra một dòng chữ Latin bí hiểm cất giấu một bí mật đau lòng của quá khứ 500 năm về trước: “Quis necavit equitem?”, nghĩa là “Ai đã giết hiệp sĩ?”. Đứng trước một câu hỏi mang tính gợi mở đầy thách thức đó, Julia, cùng với César – một nhà buôn đồ cổ, người bảo trợ và nuôi nấng cô từ trước đến nay, và bà Menchu Roch – một nhà trung gian buôn tranh cổ, luôn cặp kè với những anh chàng trẻ tuổi đẹp trai, đã phải viện dẫn đến sự giúp đỡ giáo sư Alvaro, rồi sau này là kỳ thủ Munoz - một kế toán viên tầm thường nhưng đồng thời cũng là một kỳ thủ siêu hạng, để có thể giải mã được thông điệp của bức tranh và tìm lời giải đáp cho câu hỏi bí ẩn được Pieter Van Huys kín đáo cất giữ trong lòng bức họa.Với sự giúp đỡ của Alvaro, Julia biết được hai vị kỳ thủ ngồi chơi cờ đối mặt nhau trong bức “Ván cờ” chính là Ferdinand, công tước xứ Ostenburg, và Roger de Arras, một hiệp sĩ cũng của công quốc này, người đã từng sát cánh với quân đội Pháp trong cuộc chiến chống lại người Anh do vua Pháp Charles VII phát động. Nhân vật còn lại, người thiếu phụ trong bộ đầm nhung đen, ngồi ở một góc xa, trên tay cầm tập thơ “Thơ về hoa hồng và hiệp sĩ” tưởng chừng như đang đắm chìm vào cuốn sách, chính là Beatrice xứ Burgundy – vợ của công tước Ferdinand. Càng tìm hiểu sâu hơn về lịch sử, về những gì đã diễn ra giữa ba con người của quá khứ này, Julia càng bị cuốn vào những sự kiện mang màu sắc chính trị và cả một mối tình tay ba kết thúc trong bi kịch. Đó là thời kỳ mà cả Ostenburg và Burgundy còn là những công quốc nhỏ bé, nằm trong tầm ngắm thôn tính của vua Pháp. Trong lòng Ostenburg chia ra làm hai phe phái: một bên với chủ trương thân Pháp, tiêu biểu là hiệp sĩ Roger de Arras; bên còn lại muốn sáp nhập Ostenburg và Burgundy trở thành một thể thống nhất, một thế lực có đủ sức mạnh để chống lại âm mưu xâm chiếm của Pháp quốc oai hùng. Sự sáp nhập ấy bước đầu được thực hiện thông qua cuộc hôn nhân mang tính chính trị giữa Ferdinand và Beatrice nhằm thắt chặt tình đoàn kết giữa hai bên. Kết hôn vì mục đích chính trị, lẽ dĩ nhiên, Beatrice không hề dành tình yêu cho chồng mình. Mà đau lòng thay, tình yêu ấy, bà đem dành cho Roger de Arras, cho người bạn thân của Ferdinand, cho người đàn ông ở phe thân Pháp, chỉ biết đi cạnh đám rước của bà trong ngày bà xuất giá, cho người hiệp sĩ cuối cùng đã bị ám sát một cách tức tưởi bằng một mũi tên đâm xuyên qua ngực.Roger de Arras chính là vị hiệp sĩ đã bị giết, chính là quân hiệp sĩ đã bị ăn trên bàn cờ. Và danh tính của kẻ giết ông được tiết lộ bằng chính bức tranh mà càng tìm hiểu sâu hơn, càng dành hết tâm sức vào việc nghiền ngẫm những thông điệp mà bức tranh ẩn giấu, Julia càng phát hiện ra nhiều tầng không gian khác nhau, cho phép cô như ngược dòng trở về quá khứ, soi chiếu những gì cô biết về thời kỳ đầy biến động và âm mưu ở xứ Flanders, đồng thời dự phần vào tấn bi kịch đẫm máu, vào mối tình tay ba đầy éo le đã kết thúc trong tang thương. Những đoạn Munoz thoát khỏi vẻ ngoài nhân viên văn phòng chán ngắt và sầu khổ của mình để trọn vẹn sống đúng với đam mê và tư duy cờ vua siêu việt của ông, từng bước từng bước đưa ra được lời giải đáp cuối cùng cho câu hỏi “Ai đã giết hiệp sĩ?” bằng phân tích hồi cứu và những suy luận sắc bén về các nước cờ là những đoạn hay nhất tác phẩm. Nó lôi cuốn và đẹp đẽ, say mê và gây ghiện như chính những gì kỳ thủ cờ vua cảm nhận về môn thể thao trí tuệ này. Mặc dù là người không hề biết chơi cờ, và hầu như không thể nào hiểu được những nước đi, những ô số mà Munoz nêu ra, thế nhưng, tôi vẫn thấy cuốn hút không rời trước tư duy, phân tích và suy luận của vị kỳ thủ. Nhưng tìm ra câu trả lời ấy chỉ mới là phân nửa đoạn đường bởi sự xuất hiện của một kỳ thủ thứ tư, người dường như lấy bức tranh “Ván cờ” làm cái cớ cho một cuộc thách đấu mang màu chết chóc. Julia, César, bà Menchu và cả Munoz bỗng chốc trở thành những quân cờ trong một cuộc chơi bệnh hoạn do kẻ thủ ác bày ra, nối tiếp ván cờ cổ năm nào. Kẻ ấy núp bóng quân hậu đen, gửi đến Julia những tấm thẻ trắng ghi nước đi của hắn, những nước đi đại diện cho toan tính giết người ngoài đời thật. Cùng lúc đó, những cái chết tàn nhẫn đến lạnh sống lưng lần lượt xảy ra. Giữa những cái chết ấy là nhân dạng một người phụ nữ tóc vàng, luôn mặt áo mưa mà Julia tình nghi là thủ phạm; là sự xuất hiện của một chiếc xe Ford màu xanh kiếng đen dường như luôn đi theo Julia mọi lúc mọi nơi. Giữa sự giúp sức chẳng mấy hiệu quả của cảnh sát, Julia, César và Munoz buộc lòng phải vào cuộc và chơi ván cờ của kẻ sát nhân, phải thực hiện những nước đi cho quân trắng trong lúc suy luận và dự đoán nước đi tiếp theo của kẻ kỳ thủ ẩn mình bên phía quân đen, đồng thời phải tự điều tra và đưa ra những giả thiết về nhân dạng của hung thủ. Đến cuối cùng, chỉ có tư duy của một người chơi cờ lâu năm như Munoz mới có thể đưa đến lời giải đáp cho tấn bi kịch của hiện tại, mới có thể đưa ánh sáng tên tuổi của kẻ núp bóng quân hậu đen, gây ra hàng loạt án mạng kinh hoàng. Đó là kẻ mà cả Julia và chắc hẳn toàn bộ độc giả không thể nào ngờ tới, kẻ mà vì tình yêu mù quáng dành cho Julia – quân hậu trắng – đã rắp tâm sắp đặt một âm mưu giải thoát cô khỏi những người mà hắn cho rằng đã và đang làm phương hại đến cuộc đời cô. Bên cạnh việc là một cuốn tiểu thuyết trinh thám hấp dẫn diễn ra ở hiện tại với sự liên kết tới những sự kiện trong quá khứ, đúng kiểu của Arturo Pérez-Reverte, “Bí ẩn quân hậu đen” còn hút hồn người đọc bởi những đoạn văn đầy chất thơ, thể hiện cái nhìn và cảm nhận của Julia đối với câu chuyện tình tay ba của lịch sử, đặc biệt là với nhân vật Beatrice xứ Burgundy, với những dòng thơ chất chứa tâm sự như thay lời nói của Roger de Arras dành cho bà:“Thưa phu nhân, những giọt sươngvào lúc bình minhđọng trên những đóa hồngtrong khu vườn phủ đầy sương muối của bàrớt xuống giữa chốn sa trườngnhư những giọt lệtrên trái tim tôitrên đôi mắt tôi, trên thanh kiếm của tôi.”Và còn đó một Beatrice xứ Burgundy cúi đầu xuống tập thơ trong tay, nhưng thực chất tâm trí và ánh mắt của bà lại đang để vào ván cờ định mệnh, bên tiếng đàn buồn không sao tả xiết và vẻ đẹp nhói đau của những dòng thơ bất chợt soi chiếu trong tâm hồn bà:“Điệu nhạc quyện lẫn vào những lời thì thầm của hai kỳ thủ đang mải mê với ván cờ, và đột nhiên vị phu nhân quyền quý nhận ra một vẻ đẹp đến nhói lòng trong những câu của bài thơ đang nằm run rẩy trên tay bà. Cũng sinh ra từ chính những giọt sương đã đọng trên bông hồng và thanh kiếm của người hiệp sĩ, một giọt lệ long lanh xuất hiện trong đôi mắt xanh của nữ công tước khi bà ngước nhìn lên và bắt gặp cái nhìn của Julia, đang im lặng ngắm nhìn trong bóng tối. Và nữ công tước thầm nghĩ cái nhìn của cô gái trẻ có đôi mắt sẫm màu đậm chất Italia đó chỉ là một hình ảnh phản chiếu của chính đôi mắt bà, bất động và sầu muộn, lờ mờ trên bề mặt một chiếc gương đặt phía xa.”Rồi còn những chi tiết phân tích sâu xa về âm nhạc của nhà soạn nhạc lừng danh người Đức Johann Sebastian Bach, về cái cách mà ông thích đảo chiều những nốt nhạc của mình để cho ra đời những giai điệu tuyệt diệu khác nhau; về việc liệu luôn có cách để chúng ta có thể giải đáp hết toàn bộ những bí ẩn của thế giới này, hay con người luôn bị giới hạn bởi một lực lượng siêu hình nào đó. Tất cả được thể hiện thông qua những đoạn tranh luận đầy tính triết học giữa Munoz và ông lão Belmonte – người sở hữu bức “Ván cờ”, làm nên một “Bí ẩn quân hậu đen” vừa lôi cuốn bởi tư duy chơi cờ và tính suy luận logic, vừa làm đắm say lòng người đọc bởi vẻ đẹp của âm nhạc, khoa học và văn chương. Rốt cuộc thì, chúng ta còn có thể đòi hỏi gì hơn ở một cuốn tiểu thuyết như thế?... Đơn giản là một cuốn sách gây nghiện.

  • Bob
    2019-02-26 19:23

    I got this as a birthday present and took it with me on our Thanksgiving trip. I wish I had taken the Manhattan phone book instead. It would have had a lot more interesting characters and none of them would be such implausible things as the characters of this novel. The whole structure is so contrived it ultimately collapses under its own weight. The book is built around a convoluted metaphor like "art is chess is life is art," but the harder the author works at it, the more tenuous it becomes. The reader needs a degree in art history and a US Chess Federation rating of Expert or higher. Even with twenty-five pages of explanation at the end (always a bad sign), I still have no firm idea what motivated the villain to murder two people. I suspect this novel suffers from a pedestrian translation. It probably reads a lot better in Spanish. However, the author has to bear the onus of the cumbersome structure.

  • Vaso
    2019-02-27 16:27

    I have read this book almost 16 years ago, but I still remember how fascinated I was after.For me, back in the '90-'00s, if you haven't read a book of Mr Reverte, couldn't have a clue about his writing skills!I recommend this one, to anyone who adores art and mystery, especially if they are bond so well in a book

  • Chrissa Vasileiou
    2019-03-13 18:41

    Ακόμα ένα εξαιρετικό βιβλίο του Ρεβέρτε,που συμπληρώνει το top 3 μου από βιβλία του.Αν "Η λέσχη Δουμάς" είναι ένα βιβλίο που θα σύστηνα στους βιβλιόφιλους,αυτό εδώ θα το σύστηνα στους λάτρεις της τέχνης και του σκακιού.Ο Ρεβέρτε αναμειγνύει με θαυμαστό τρόπο το παρελθόν και το παρόν,στήνοντας μια ιστορία χωρίς κανένα κενό,χρονικό,θεματικό,λεπτομερειακό ή άλλο.Είναι φανερό πως ο συγγραφέας κατέχει όχι μόνο τη λογοτεχνική γλώσσα,αλλά κι εκείνη της έρευνας για κάθε ένα από τα αντικείμενα που απαρτίζουν μέρος του έργου του και δε γράφει κάτι στον αέρα,απλά για να το γράψει.Όσοι έχετε μια ιδέα έστω από Ιστορία Τέχνης,θα το καταλάβετε. ;) Το μυστήριο κρατάει ως τις τελευταίες σελίδες, όπου πια φανερώνεται στους αναγνώστες η λύση του,δοσμένη για μια ακόμα φορά με τρόπο που σε καταπλήσσει.Λυπάσαι που θα το αποχωριστείς,κι αυτό και τους ήρωές του.Υπέροχο απλά!

  • Tứ Huỳnh
    2019-03-22 17:30

    Đây là một tác phẩm quá đỗi xuất sắc, đến mức mình không thể chê gì at all. Đây là một quyển trinh thám Tây Ban Nha đúng nghĩa - đầy kịch tính, hồi hộp, cuốn hút mà quyến rũ lãng mạn cực kì. Tác giả bắt đầu cả quyển trinh thám bằng tiền đề hội hoạ: thậm chí ông sáng tạo ra cả một... họa sĩ thời phục hưng, với tiểu sử và trường phái, phong cách y như thật làm cả thế giới bàng hoàng luôn: bạn lên thử Google tên ông hoạ sĩ đó đi, bảo đảm thông tin cực kì mông lung mà không ít người lên phán bảo là có thật đó 🤣Điều thứ hai mình thích ở quyển sách là không khí căng thẳng đến nghẹt thở: cả quyển tiểu thuyết cứ như trò chơi mèo vờn chuột giữa hung thủ và nhân vật chính: hung thủ cài đặt bẫy, nữ chính né, đồng thời lại truy tìm hung thủ giữa vô vàn manh mối bủa vây sẵn. Hung thủ không khó đoán (thật đó) nhưng tác giả tài ở chỗ làm mình lung lay định kiến vốn dĩ bằng cả đống chi tiết khả nghi, phân tán sự chú ý của độc giả sang vô vàn nhân vật khả nghi khác làm người ta vừa đọc vừa...run không biết ai sẽ thình lình nhảy ra bằng một vụ ám sát. Và cái làm nên một tác phẩm Espanol đặc trưng không gì khác chính là nét quyến rũ đậm chất kịch nghệ: cả quyển tiểu thuyết được xây dựng như một ván cờ với các nước đi và suy tính ẩn giấu sau từng câu chữ, nữ chính đầy vẻ hấp dẫn khêu gợi với các suy tư sâu sắc lãng mạn, mối tình chớm nở và những lời thoại hay trường đoạn miêu tả đầy sexy... Tác giả còn làm mình choáng ngợp vì mớ kiến thức phong phú của ông, có lẽ xuất phát từ vai trò là một nhà nghiên cứu. Đọc xong tác phẩm này không chừng kiến thức về nghệ thuật, hội hoạ, các phong cách, các trường phái, các kiến thức về lịch sử Tây Ban Nha nói riêng hay Châu Âu nói chung của bạn sẽ tăng ngùn ngụt chóng mặt luôn đó.Mình cho hẳn 5 sao nghen.

  • Trini
    2019-02-20 21:19

    This disappointed me, especially since it came so highly recommended. I just couldn't buy into it though. The plot was absurd and unbelievable in numerous places. The characters lacked common sense. Let's see...someone is trying to kill me...I think I'll go out late at night by myself and cruise around the city, hail taxis, go to a nice restaurant, and then head back to my apartment for a quiet night by myself where the killer just so happens to know I live. That kind of crap really grated on me, but I pressed on only to be truly disgusted when I got to the last 20 pages or so. Most of chess aspects of the story have no real bearing on the outcome which is a let down, and the killer's motives along with the sheer implausibility of such a tidy ending managed to piss me off.

  • Georgia
    2019-03-05 14:11

    Ένα από τα αγαπημένα μου βιβλία του Ρεβέρτε! Πολύ καλή γραφή και μετάφραση. Πολύ έξυπνη ιστορία.

  • Harold
    2019-02-20 19:23

    excellent! I love this blend of top shelf entertainment, intrigue and mystery which at the same time informs the reader of the mores of the Art World, the in and outs of restoring paintings, and, most prominently, the game of chess. As mediocre a player as I am, I was still able to follow the descriptions and logic of the moves and the use of a 500 year old chess game that is relevant to the mystery unfolding before us is just flat-out clever.Reverte also wrote The Club Dumas, another book that dazzled me with it's cleverness. Guess I'll have to obtain more Reverte!

  • Κώστας
    2019-03-17 19:33

    3,5 αστέρια.Είναι ένα από τα ελάχιστα βιβλία που οι εκδότες δεν το αφήνουν να πεθάνει επανεκδίδοντάς το αέναα. Το συγκεκριμένο είχε φτάσει στην 21η έκδοση το 2009 σύμφωνα με το αντίτυπο που έχω. Φαίνεται πως βρήκαν άλλη μια κότα να τους γεννάει χρυσά αυγά στο διηνεκές, αυτό δείχνει και η σταθερή ακατέβατη τιμή του εδώ και τόσα χρόνια.Παρότι του έβαλα, τελικά, 3,5 αστέρια δεν θα το σύστηνα σε όσους δεν γνωρίζουν ή δεν αγαπούν το σκάκι. Σας προειδοποιώ ότι η βαθμολογία μου είναι προκατειλημένη. Σκεφτόμενος όμως και μια επίσης μεγάλη μερίδα αναγνωστών που δεν είναι εξοικιωμένη ή δεν επιθυμεί να μπερδέψει τη λογοτεχνία με το παιχνίδι, η κριτική μου θα μοιραστεί σε χάδια και χαστούκια.Η υπόθεση με δυό λόγια λοιπόν σε ένα από τα λίγα λογοτεχνικά βιβλία στα οποία συναντάμε σκακιστικά διαγράμματα. Ο συγγραφέας φαίνεται να γνωρίζει από σκάκι και στήνει μιαν ιδιοφυή αστυνομική πλοκή γύρω από την εικονιζόμενη σε έναν ζωγραφικό πίνακα, θέση σε μια σκακιέρα του 15ου αιώνα(η εικόνα του εξωφύλλου).Η Χούλια (συντηρήτρια έργων τέχνης) μαζί με έναν φίλο της αντικέρ, αναγκάζονται να προσλάβουν έναν σκακιστή για να λύσουν το γρίφο της παρτίδας. Η παρτίδα κρύβει το μυστικό που έχει να κάνει με τον τόπο, τον χρόνο και τα πρόσωπα που αναπαριστά ο πίνακας (κάπου στα 1471). Μια ανεξάρτητη ιστορία σε παρελθόντα χρόνο αναβιώνει ξανά.Επί πλέον ο σκακιστής θα φανεί πολύ χρήσιμος όταν ένας άγνωστος δολοφόνος αρχίζει να σκοτώνει ανθρώπους, μιμούμενος ακριβώς τον τρόπο που κινούνται τα κομμάτια στη σκακιέρα. Σε παρόντα χρόνο.Άρα έχουμε να κάνουμε με διπλή ιστορία. Σε παρελθόν και παρόν!Η υπόθεση είναι ευφυής & πρωτότυπη σαν σύλληψη. Χρησιμοποιεί το σκάκι ανάγοντάς το ως εργαλείο απαραίτητο στη λύση της αστυνομικής υπόθεσης. Αντί να έχουμε δηλαδή τον γνωστό και τετριμμένο επιθεωρητή που προβαίνει στη γνωστή διαδικασία έρευνας για την διαλεύκανση του δολοφόνου, εδώ το κάνει η ...σκακιέρα.Μερικά χαστούκια τώρα ξεκινώντας από αυτό το ρημάδι το μάρκετιγκ. Που κάνει ό,τι μπορεί για να μας πείσει να μας πουλήσει το εμπόρευμά του. Τι μας λέει το οπισθόφυλλο; "...ένας γέρος Φλαμανδός δάσκαλος κρύβει περίτεχνα μέσα σ' έναν από τους πίνακές του, με τη μορφή μιας σκακιστικής παρτίδας, το κλειδί ενός μυστικού που θα μπορούσε να αλλάξει την ιστορία της Ευρώπης..." που μετά το πήραν -αυτό το φανφαρόζικο κλισέ- και πολλοί άλλοι "ευπώλητοι". Τόσο εύκολα αλλάζει η ιστορία της Ευρώπης ή του κόσμου; Από έναν πίνακα, από ένα κλειδί ή από έναν κώδικα ντα βίντσι ή όπως αλλιώς λέγεται; Όχι κύριοι. Τέτοια μυστικά δεν υπάρχουν και ,εδώ που τα λέμε, εγώ δεν κατάλαβα αν υπάρχει και κανένα μυστικό με κοινωνικές-κοσμικές διαστάσεις.Άλλο ενοχλητικό σημείο είναι η στατικότητα των πρωταγωνιστών. Δεν υπάρχουν εδώ εξελίξεις υπό μορφή περιπέτειας δεν υπάρχει ενεργητικότητα, ακόμα και οι μετακινήσεις περιορίζονται στα σπίτια των εμπλεκομένων. Αυτό ο συγγραφέας προσπαθεί να το καλύψει -πέραν από το σκάκι- με μπόλικη φλυαρία περί εικαστικών, μουσικών και λογοτεχνικών θεμάτων τα οποία και κουράζουν και δεν έχουν άμεση σχέση με την υπόθεση.Εσείς τι θα νιώθατε, πως θα το εκλαμβάνατε όταν διαβάζατε σε ένα σημείο ότι κινδυνεύουν να εξαντληθούν οι ύποπτοι αλλά και τα θύματα; Εγώ, έκπληκτος κοίταξα τον αριθμό των σελίδων και είδα ότι υπολείπονταν άλλες 99 για το τέλος!Άλλες 50 σελίδες περίπου απομένουν όταν όλα έχουν τελειώσει και ο αναγνώστης καλείται να υπομείνει την φλυαρία του ενόχου υπό μορφή απολογίας. Η Φλυαρία στα ντουζένια της(αλλά αυτό το ξανάπα).Σε γενικές γραμμές η μονοθεματική αποβαίνει κουραστική για τον αναγνώστη (βλ. και κριτική μου για το "Are you ready player one?") Ο συγγραφέας το γνωρίζει και προσπαθεί να το μπαλώσει "Στον Πίνακα της Φλάνδρας ζωγραφική, μουσική, λογοτεχνία, ιστορία, λογική και μαθηματικά συνυφαίνονται σ ένα συναρπαστικό παιχνίδι, το οποίο ο Αρτούρο Πέρεθ-Ρεβέρτε «διευθύνει» με διαβολική μαεστρία". Αλλά αυτή η Ρεβερτική "σαλάτα" τάραξε το "πεπτικό" μου.Αυτά είχα να πω. Αν δεν ήμουν και λάτρης του σκακιού, ίσως να έλεγα κι άλλα. Δυστυχώς δεν αντέχει σύγκρισης με το καταπληκτικό "Λέσχη Δουμάς/σκιά του Ρισελιέ" του ιδίου.Όσο για τους φίλους, συμπαίκτες στο σκάκι, να αναφέρω ότι η ώρα θα κυλήσει ευχάριστα, θα το απολαύσουν και θα ζωντανέψει η επιθυμία τους για παιχνίδι. Επιπλέον θα μπουν πολλές φορές σε πειρασμό να αναλύουν τις κινήσεις από την παρτίδα που αναφέρεται στον πίνακα και τα διαγράμματα.Σε μια προσπάθεια να ανακαλύψω εάν η παρτίδα του βιβλίου ήταν αληθινή, οι έρευνές μου με οδήγησαν στην εύρεση του/των προσώπων που την αναλύουν στο βιβλίο. Τα δύο κεντρικά πρόσωπα λοιπόν, ο Θέσαρ(ο αντικέρ) και ο Μουνιόθ(ο σκακιστής) αφορούν το ίδιο πρόσωπο, υπαρκτό, που έζησε από το 1929 έως το 2000. Πρόκειται για τον CESAR MUNOZ, έναν άσημο ερασιτέχνη σκακιστή από το Εκουαδόρ, μηχανικό στο επάγγελμα που η φήμη του εκτοξεύτηκε πυραυλικά όταν κέρδισε τον Μπεν Λάρσεν(Τον μεγάλου φήμης International Grandmaster που είπε το βαρύθυμο "δεν υπάρχει ματ στο σύγχρονο σκάκι") στα 1957. Μετά από αυτό το θρίαμβο, ακολουθούσε τη χώρα του, το Εκουαδόρ, σε όποια τουρνουά αυτή συμμετείχε ώσπου έφτασε στο ζενίθ της δόξας του 3 χρόνια μετά όταν κατάφερε να κερδίσει τον θρυλικό Μπόμπυ Φίσερ(!!!) στο αγαπημένο του παιχνίδι στο αγαπημένο του άνοιγμα, στην Σικελική άμυνα βαριάντα του δράκου! Ήταν 1960 στην 14η σκακιστική ολυμπιάδα.Απίστευτα πράγματα* http://www.chessgames.com/perl/chessg...* Για τους μη μυημένους να αναφέρω ότι το σκάκι, από την επίσημη θεσμοθέτηση των επίσημων διοργανώσεων, έχει αναδείξει μονάχα 14 παγκόσμιους πρωταθλητές μέχρι την εποχή του θανάτου του CESAR MUNOZ το 2000, ένας εκ των οποίων ήταν και ο Αμερικανός Robert James Fischer.Όπως μας λέει και ο Γκάρυ Κασπάροβ στη σειρά βιβλίων του My Great Predecessors https://www.goodreads.com/review/show..."...αυτή η επίλεκτη ομάδα των υπέρλαμπρων άστρων (μόνο 14 σε 117 χρόνια!) έχει προσφέρει την μεγαλύτερη δυνατή υπηρεσία στο σκάκι. Για να κερδίσουν τον ύψιστο τίτλο έπρεπε να υπερνικήσουν τους πρώτους από τους καλύτερους, να ανακαλύψουν δηλαδή κάτι καινούργιο και να αιφνιδιάσουν τους εξαιρετικά έμπειρους και ταλαντούχους αντιπάλους τους".Άρα η ήττα είναι μια σπάνια μοίρα για έναν παγκόσμιο πρωταθλητή και δη του βεληνεκούς του Μπόμπυ Φίσερ. Άρα, όπως γίνεται εύκολα αντιληπτό, το εύρος της νίκης για τον Μουνιόθ είναι μυθικό. Απολαύστε τον στον Πίνακα της Φλάνδρας!

  • Rita
    2019-02-20 13:19

    A tábua de Flandres é um romance de intriga do início ao fim. Não só as personagens da história actual entram no jogo mas também aqueles que inspiraram o pintor flamengo, Pieter Van Huys, a pintar o quadro conhecido por A partida de Xadrez*.Gostei do livro mas a parte relativa ao xadrez é um pouco chata - principalmente para quem não percebe do jogo.Pieter Van Huys, A partida de xadrez* Tentei descobrir se esta obra existe mas não consegui nenhuma informação credível que aponte nesse sentido.

  • Lena
    2019-03-17 21:38

    I loved it! This was a Goodreads recommendation based on my love of The Eight and it was dead on. The novel is a murder mystery played out as a game of chess on many levels linking the mysteries of the past to those of the present centered around a fifteenth century painting, aptly titled, The Game of Chess. Unlike The Eight, the story takes place in one time and city, though there is an element of magical realism as Julia gets so lost in her imaginings of the past that the painting pulls her in. Like The Eight what this novel does well is aggrandize chess into something more than a game, more than a tactical exercise, something old; like an aesthetic religion or ancient grimoire. Munoz, the novel’s chess master, comments, “Sometimes I wonder if chess is something man invented or if he merely discovered it. It's as if it were something that has always been there, since the beginning of the universe. Like whole numbers."Carl Sagan's Contact does something similar for pi, making it one of the first keys to unlocking the universe. If you like art, chess, history and mystery with a touch of the fantastical you will love this book.

  • Katerina
    2019-03-12 15:41

    The book's main theme is a painting by Peter van Huys. Julia is restoring paintings and a painting representing a chess game between the Duke of Flanders and his knight is her current task. While running her tests she discovers a hidden message under the tablecloth saying: Who killed the knight? So Julia starts trying to solve the mystery of a murder that took place centuries ago. But murders start taking place around Julia and then the chess game becomes a death threat. Although the book started well, it left a quite strange taste in the end. I liked the idea of a puzzle and I followed the chess game closely and with interest. All the rest was that made the story strange and at the end uninteresting.The medieval murder is given an inexplicable importance. As if finding out who the murderer of Rose d'Arras would unbalance history. The nicest character is the book is the chess player. The rest of the characters start getting boring after a point. It seems that about half the way of the book the writer decided to prolong his story, so the endless thoughts are starting. The whole plot gets extravagant. And once you finish the book and find out what is happening, it just seems exaggerated and unreal.

  • Licinia
    2019-03-21 16:26

    Adiei, e adiei a leitura deste livro por receio, afinal foi infundado, pois gostei muito de "A Tábua de Flandres". Os dois ou três livros que já li de Arturo Pérez-Reverte não foram satisfatórios, mas a sinopse deste agradou-me e resolvi tentar uma vez mais e em boa a hora o fiz!

  • AnaΣtaΣia
    2019-03-18 13:39

    Actually it is 3,5/5 stars but I didn't have the heart to put only 3 stars in this book!

  • Anne-Constance
    2019-03-19 16:40

    C'est le deuxième roman de cet auteur que je lis et j'apprécie tout autant ! Il mène le suspens d'une main de maître et nous plonge dans cette partie d'échec à taille réelle captivante.

  • Mark Hebwood
    2019-02-25 18:12

    Overall, I liked this fine. Characters had real depth, were idiosyncratic, querky, troubled, colourful, and well-developed. The plot was complex, and Arturo managed to create an unusual whodunit by peppering his detective story with elements from the arcane worlds of reverse-chess and philosophy of perception. Beginning to sound a little bit weird? Yes that is also what I thought. Sure, Arturo differentiates himself from the pack by writing something I might call a "literary thriller". But I could not shake the sensation that he was overdoing it a bit in this one, and as a consequence, the novel came over a little pretentious at times.The plot is clearly designed to play on the theme of self-referencing systems - for example if you said something like "this sentence is false". If this is the case, then it is true, which in turn would mandate that it is false, and so on. Arturo's plot would like to give rise to similar paradoxa, but does not always manage to do so convincingly. Indeed, the idea itself seems oddly familiar, and reminded me of Hofstadter's Gödel, Escher, Bach throughout, even before Arturo started making open references to it in several epigrams half way through the book. My major niggle is that it is not strictly speaking necessary to invoke ideas from GEB. All Arturo does in the end is to say that pieces in the fictional game of chess represent actual people in the real world - only he moves this idea back one layer, and in his story it relates to fictional characters discussing chess players in an oilpainting (the "metafictional" level, if you like). Arturo could have done this in a much less convoluted way and the plot would have lost nothing. In particular, we do not need allusions to Bach's fugues. These have absolutely no significance in the plot and feel forced into the story - no doubt Arturo needed the presence of Bach to complete references to his apparently beloved GEB.Still, if you can overlook a few intellectual vanities here and there, and the damage they do to the flow of the story, I think this is well worth picking up.

  • Louize
    2019-02-21 16:22

    "I would say that chess has more to do with the art of murder than it does with the art of war.” The Flanders Panel is the picture of Chess in its truest form.Every piece is a character. Every move is an influence. To win it, you must cross death. “Amazing,” he murmured.There is no better word to describe it. The enigma itself may not be that surprising, but the steps undertaken to manipulate, and likewise, to uncover it was engaging.ooo------------------ooo--------------------ooo-------------------ooo“It‟s usually the father who teaches the child his first moves in the game. And the dream of any son who plays chess is to beat his father."This book brought about some bittersweet memories -of long Friday afternoons at the "Y", watching my Dad and his good friend "Papang" play chess. These would start with their usual question, "Mahusay na klase ka ba?" When either of them got tired, my brothers and I would substitute - then, the same question would be repeated.In life, it doesn't matter kung mahusay na klase ka; but you have to make your best moves to live life, and make our parents proud."Life is an uncertain adventure in a diffuse landscape, whose borders are continually shifting, where all frontiers are artificial, where at any moment everything can either end only to begin again or finish suddenly, for ever and ever, like an unexpected blow from an axe. Where the only absolute, coherent, indisputable and definitive reality is death."I hope I make sense because..."It's a shame you don't play chess, Senorita."

  • São
    2019-03-09 16:21

    Como a sinopse refere, uma jovem restauradora de obras de arte, descobre uma inscrição oculta na pintura em que se encontra a trabalhar. Um quadro que retracta uma partida de xadrez disputada entre duas personagens, sendo que foi pintado dois anos após o assassinato de uma delas.A partir do momento em que este facto, bem como a inscrição misteriosa se tornam perceptíveis, um desencadear de situações e de acontecimentos, transformam a vida pacata de Júlia (a restauradora) num reboliço imparável. E quando se pensa que tudo se resume a uma investigação no mundo das antiguidades, surge um jogador misterioso que vem transformar um mistério antigo, ainda por revelar ao fim de 5 séculos, num outro mistério, cheio de armadilhas, que envolve todos os protagonistas e que se desenvolve ao ritmo de cada lance num tabuleiro de xadrez.A Dama Branca e a Dama Preta, bem como o Cavaleiro (antigamente era este o nome dado ao Cavalo) e o seu Bispo, são peças fundamentais deste jogo que se move com uma aguçada agilidade, e que vai por a nu todas as facetas que a ambição e o poder exercem sobre a mente humana.Um livro muito bom e muito ao género que o Arturo Pérez-Reverte vai habituando os seus seguidores. Uma escrita cativante que agradará certamente a todos aqueles que gostam de um bom mistério e uma boa partida de xadrez.O final, que acaba por ser um pouco previsível (desde que estejamos com atenção a pequenos pormenores que ocorrem ao longo do desenrolar da história) não tira o interesse com que vamos acompanhando a partida de xadrez que se vai jogando em plena vida madrilena.

  • Haider Hussain
    2019-03-05 21:35

    I had high hopes with this one. Alas!Flanders Panel opened up brilliantly and hooked me right in. Nonetheless, what started with arts and history culminates into a mundane anti-climax (You don’t see such a miserable finale often). Pathetic!No spoilers here, but I can’t help sharing a particularly foolish, absurd and downright annoying inference from such a sublime and graceful game of Chess. Hold your breaths and read this conversation between two characters:“The mathematical aspect of chess,” he replied, unaffected by Julia’s ill humour, “gives the game a very particular character, something that specialists would define as anal sadistic. You know what I mean: chess as a silent battle between two men, evocative of terms such as aggression, narcissism, masturbation ... and homosexuality. Winning equals conquering the dominant father or mother, placing oneself above them. Losing equals defeat, submission” ... That’s fucking blasphemous. Don’t know what cheap drug Pérez-Reverte was on; perhaps he was anally abused by some chess player and decided to blame chess for it.

  • Eric
    2019-02-27 14:12

    Like other Pérez-Reverte books, this one initially consumed me. All the elements of his novels are present: interesting and complex characters, a modern mystery that plays out against a historical backdrop, in-depth descriptions that bring to life arcane subjects - in Club Dumas the antique book trade, in Fencing Master fencing, in this book, chess. Unlike other Pérez-Reverte books, however, this one lost me in the last quarter when the mystery was resolved. I found the revelation of who and why relatively implausible and yet predictable at the same time. And taking 50 pages to explain everything was just too much. So my verdict: great airplane fodder that falls short at the end. Read Club Dumas or Fencing Master for Pérez-Reverte at the top of his game.

  • Snoozie Suzie
    2019-03-23 20:20

    I really enjoyed this to start, but by the end I was disappointed. What didn't bother me at the beginning did in the end as it was kind of unfinished due to lack of character involvement/development which left it all hanging a bit and so unsatisfactory. The chess side of things was very clever, but got a bit overwhelming toward the end I felt. But a clever alternative view of a murder mystery. In a way it reminds me of a Nancy Drew mystery as they often revolved around objects.

  • Remo
    2019-03-23 17:34

    Con este libro, me aficioné definitivamente a Reverte, de quien tan solo había leído por aquel entonces El húsar y la sombra del águila. Acusan a Reverte de muchas cosas al escribir, pero lo cierto es que yo disfruto como un enano leyéndole (otras novelas más modernas han dejado de gustarme, como la del pintor de batallas o el francotirador paciente, pero es un estilo distinto). Novela muy entretenida y con mucha enjundia histórica y cultureta. Absolutamente recomendable.

  • Labijose
    2019-02-26 14:11

    Una de las primeras novelas del gran Pérez-Reverte. Una joven restauradora de arte, a cuyas manos llega un cuadro del Renacimiento donde se esconde un gran secreto. A partir de ahí teje una novela de aventuras y acción, que sin estar ni mucho menos entre sus mejores obras, se lee con interés. El tejer la trama como una partida de ajedrez le da un toque de originalidad, y cada movimiento de la partida da lugar a un acontecimiento en la narración. Recomendable.

  • Majo's Library.
    2019-03-14 20:22

    Ajedrez retrospectivo que llega a su clímax con J.S Bach sonando de fondo. Una obra de arte que data del S. XV con una inscripción oculta. Una restauradora, un aficionado al ajedrez y un coleccionista de antigüedades se ven envueltos en un juego que los convierte en piezas claves.